Chủ nhật, 20/08/2017

 

Trang chủ

Liên hệ

Góp ý

Tìm kiếm

Liên kết Website

Bài được xem nhiều nhất

Lịch sử hình thành...

Nhận biết các dấu hiệu cảnh báo sớm của các bệnh lý tâm thần....

CÁC DỊCH VỤ - KỸ THUẬT KHÁM, CHỮA BỆNH TẠI BỆNH VIỆN...

Chức năng nhiệm vụ của Bệnh viện....

BỆNH TÂM THẦN PHÂN LIỆT (Schizophrenia)...

Quảng cáo

Mời quảng cáo trên Website

 
 

Thứ sáu, 26/04/2013 - 14:28" GMT+7


Page for print!    Send to friend ->

Kỷ niệm từ một chuyến công tác 1816 tại Lào Cai
 

Theo kế hoạch của đề án 1816 của Bộ Y tế. Chúng tôi đã có mặt tại Khoa tâm thần kinh Bệnh viện đa khoa số 1 Lào Cai. Đời làm bác sĩ của tôi đã trải qua bao nhiêu lần dẫn đội phẫu tham gia các chiến dịch hoặc đi tăng cường cho các đơn vị bạn. Những tưởng những năm tháng đó đã qua đi, thế rồi lại được nhận lệnh đi tăng cường.

Theo kế hoạch của đề án 1816 của Bộ Y tế. Chúng tôi đã có mặt tại Khoa tâm thần kinh Bệnh viện đa khoa số 1 Lào Cai. Đời làm bác sĩ của tôi đã trải qua bao nhiêu lần dẫn đội phẫu tham gia các chiến dịch hoặc đi tăng cường cho các đơn vị bạn. Những tưởng những năm tháng đó đã qua đi, thế rồi lại được nhận lệnh đi tăng cường. Ừ! Thì đi. Tôi nghĩ, không biết mình có làm được gì giúp bạn được nhiều không? Nhưng đây cũng là một cơ hội để biết thêm một miền quê mới. Hai anh em liền xắn tay chuẩn bị mọi thứ. Thành, bác sĩ cùng đi vốn cũng là dân lính nên nhập cuộc rất nhanh, chuẩn bị đủ thứ từ áo quần đến xoong nồi bát đĩa... lúc đó tự nhiên kỷ niệm của những năm tháng dẫn đội phẫu đi chiến dịch như sống lại trong tôi.

Khoa tâm thần kinh đóng tại một ngôi nhà nhỏ nằm phía sau bệnh viện. Khác với sự huyên náo vốn thường gặp ở bệnh viện nơi tôi làm việc. Ở đây yên tĩnh, không khí thật mát mẻ và trong lành, làm tôi có cảm giác đây giống như một nơi nghỉ mát điều dưỡng hơn là nơi điều trị cho các bệnh nhân thường bị gọi là “chập IC”. Đón chúng tôi là bác sĩ Tý, Trưởng khoa, một người đàn ông khoảng ngoài 50 tuổi trông dáng vẻ hiền lành chất phác. Nhìn khuôn mặt bầu bầu rám nắng của anh, tôi liên tưởng đến các ông chính trị viên đại đội xưa, nhưng khi tiếp chuyện thấy anh cởi mở, chân tình và cũng dí dỏm ra phết. Chúng tôi được mọi người tiếp đón như người thân ở xa mới về. Sau màn chào hỏi bằng một tuần chè đặc quánh, anh Tý cho tôi biết khoa mới thành lập được một vài năm nay. Cán bộ của khoa chỉ có ít người và cũng được điều động từ nhiều đơn vị khác sang. Tuy ít người song khoa phải làm khá nhiều nhiệm vụ một lúc như vừa điều trị cho khoảng 20 bệnh nhân nội trú, vừa phải chỉ đạo công tác điều trị ngoại trú cho tất cả các bệnh nhân ở các huyện trong toàn tỉnh. Việc chỉ đạo cũng gặp rất nhiều khó khăn, cán bộ của khoa phải đi xuống tận huyện vào tận xã, tận bản bằng xe máy của chính mình trên các con đường cheo leo cùng với cán bộ y tế thôn bản để theo dõi trực tiếp bệnh nhân điều trị ngoại trú và phục hồi chức năng cho họ. Thuốc phát cho điều trị ngoại trú không đủ, tiền bồi dưỡng cho các cộng tác viên cũng không nhiều.


Đối với tôi, lần đầu tiên đi lên vùng Tây Bắc, nên tôi cảm thấy rất bỡ ngỡ, cái gì cũng muốn biết, muốn hỏi. Được biết Lào Cai có đến 25 dân tộc khác nhau, khả năng nói tiếng phổ thông không phải bệnh nhân nào cũng thành thạo. Tôi tò mò nghĩ rằng không biết ở cái chuyên khoa cần dùng nhiều đến ngôn ngữ khi khám bệnh để hỏi và dùng nó chẩn đoán bệnh như chuyên khoa tâm thần này thì các bác sĩ sẽ làm thế nào. Mang thắc mắc này hỏi anh Tý, anh nheo nheo mắt nhìn tôi đầy vẻ tinh quái rồi cười ha ha nói: “Khắc có cách”. Thế rồi ở ít lâu, tôi đã được chứng kiến cái cách đó của các anh. Đó là cảnh anh nhờ một người nhà bệnh nhân phiên dịch để giúp mình hỏi bệnh một bệnh nhân người Dao. Người hỏi bệnh say sưa, người phiên dịch tiếng dân tộc cũng say sưa chẳng kém. Thật là một cảnh chưa từng thấy trong đời khám và chữa bệnh của tôi. Rồi tôi cũng phải nhờ đến cách này để thăm bệnh cho một bệnh nhân người Dáy khác. Trong thời buổi còn có nhiều thầy thuốc chỉ khám bệnh qua loa cho nhanh thì với các bệnh nhân nói chưa sõi tiếng phổ thông, kinh tế đa số khó khăn, làm sao có “văn hóa phong bì” được, vậy mà các anh lại dùng cách là phiên dịch “tại chỗ” khám bệnh kỹ lưỡng cho bệnh nhân thì thật đáng nể phục. Anh Tý nói: Ông chưa biết đấy thôi, trên đây vùng dân tộc nhiều cái khác lắm chẳng theo quy chế gì đâu, có nhiều người nhà bệnh nhân đến nói rằng “hôm nay bố tao muốn ra viện còn phải cho ra”. Có trường hợp thì họ nói là “hôm qua tao nằm mơ thấy con rắn nó cắn tao, hôm nay mệt lắm không ra viện được đâu”. Chẳng thể giải thích được. Nghĩ nhiều khi bực hết cả mình. Thế nhưng tôi thấy không vì thế các anh khám bệnh qua loa đại khái cho người bệnh. Khi họ có vấn đề gì các anh lại dành cả giờ đồng hồ động viên an ủi hết lòng. Càng ở với anh em trên này, tôi càng cảm nhận được sự trăn trở hết lòng vì người bệnh của các anh.

Rồi thấm thoát mấy tháng tăng cường trôi qua nhanh như tựa chim bay. Chúng tôi rời Lào Cai trở về viện công tác khi một mùa xuân mới đang về. Trời vẫn lạnh nhưng không khí của ngày xuân đã toả khắp các ngõ phố nơi đây. Đây hội chợ với nhiều thứ hàng hoá nhưng không bao giờ thiếu được những nồi thắng cố ngựa nóng và thơm phức - một đặc trưng của văn hoá ẩm thực của các dân tộc nơi đây. Kia chợ Cốc Lếu tấp nập những chuyến hàng ngược xuôi nối nước ta với nước bạn. Thời gian sao trôi nhanh vậy, ngồi chia tay các anh bên chén rượu Sán Lùng. Tôi nhìn như muốn ghi nhớ từng khuôn mặt của các anh, các chị. Mỗi người một vẻ, trẻ già khác nhau nhưng ở các anh, các chị đều toát lên sự mộc mạc, chân thành. Thời tiết Lào Cai thật khắc nghiệt, tôi cảm nhận được cái rét thấu xương thịt. Nhưng tình người nơi đây mới chân thành ấm áp làm sao, nó nóng bỏng như chén rượu Sán Lùng mới uống thì nóng, khi uống qua cổ rồi mới thơm làm sao. Nắm tay tôi, anh Tý nhắn nhủ: “Các cậu đừng quên Lào Cai nhé, hãy gửi thêm tài liệu chuyên môn cho chúng tớ”. Nhất định rồi, làm sao tôi có thể quên được các anh, các đồng nghiệp ham học hỏi, luôn hết lòng vì người bệnh như các anh. Nhất định tôi sẽ gửi cho các anh thật nhiều. Với mọi người không biết họ nghĩ gì, còn với tôi chắc chắn thời gian đi tăng cường trên đất Lào Cai là một kỉ niệm đẹp và khó quên trong đời làm chuyên môn của mình.

 
 Thảo luận (Ý kiến của bạn?)   [Đọc sau]   [Trở về]

Các tin đã đưa:

Xem tiếp >>

  Mạng lưới tâm thần Quốc gia Tiếp» 
Mit tinh ngày sức khỏe Tâm thần Thế giới (10 -10 - 2014)
Cảm nhận từ một chuyến công tác vùng cao
Mạng lưới chăm sóc sức khỏe Tâm thần Việt Nam
 
  Chương trình Sức khỏe cộng đồng Tiếp» 
Một vấn đề đang được quan tâm
Tập huấn quản lý, chăm sóc người bệnh động kinh tại cơ sở
12 năm triển khai Dự án Bảo vệ sức khỏe Tâm thần cộng đồng
 
  Chương trình 1816 Tiếp» 
Kỷ niệm từ một chuyến công tác 1816 tại Lào Cai
Đề án 1816: Nhìn lại một chặng đường
Tưng bừng lễ ra quân thực hiện đề án luân phiên cán bộ hỗ trợ tuyến dưới
 
Dành cho Quảng cáo

® BẢN QUYỀN THUỘC BỆNH VIỆN TÂM THẦN TRUNG ƯƠNG I
Điện thoại : 04.33853227 - 04.33850050 - 04.33852902 - 04.33850589 - 04.33853534; Fax : 04.33853190
Email :
bvtttw1@yahoo.com.vn : Website : http://www.bvtttw1.gov.vn

(Sử dụng phần mềm quản lý nội dung Website (CMS) của NtSoft Jsc)